Đọc truyện Chị, Yên Lặng Bị Ăn Đi của tác giả Phong Hòa Tẫn Khởi, đã full (hoàn thành). Hỗ trợ xem trên di động, máy tính bảng. Có dì út nên chị Hai thử ra hơi xa bờ chẳng may bị hụt chân, chị không biết bơi nên ôm chặt cổ dì út khiến cả hai cùng chìm đầu xuống nước. Bernard đứng trên bờ canh chừng tự nãy giờ, tưởng là dì út hành hung chị Hai, bèn nhảy ngay xuống nước, nhắm vào dì út cắn Cô không thể nào rời mắt khỏi người con gái xinh đẹp này, yên lặng ngắm nhìn. Không lâu sau đó, hai mắt Tzuyu động đậy, từ từ mở ra, miệng nở một nụ cười yếu ớt. “Chắc chị ngủ lâu rồi nhỉ. Chúng ta đi lên nhà thôi nào” “Chị có đói không ?” Sana hỏi Cục bột nhỏ bị doạ một phen, cô bé càng vùng vẫy mạnh hơn, nước mắt chảy ròng ròng: "Chị, em muốn chị!" Thím cả Thái nghe tiếng cãi vã, bà ấy chạy từ trong nhà ra: "Tuyết Lục, xảy ra chuyện gì thế? Chị Yên Lặng Bị Ăn Đi! - Phong Hòa Tẫn Khởi ~ Chương 31 I divide all readers into two classes; those who read to remember and those who read to forget. Chúng em muốn tặng chị một chút bảo vật song không thích hợp với tư tưởng của chị, vậy xin giới thiệu một lời để dâng chị. Hiện nay Tôn giả Xá Lợi Phất và Tôn giả Mục Kiền Liên tới đây đương nghĩ trong rừng, sáng ngày mai chị mời hai Tôn giả cúng dàng thì wyWX. Chu Du không có lái xe ra ngoài, sau khi ăn xong, Chu Chú không có ý muốn đưa về, trong nháy mắt Chu Du bị mất hứng, vì vậy cứ ngồi chờ, chờ cho đến khi Chu Chú không nhịn được."Đi, đưa chị về nhà trước thôi."Vì vậy, Chu Du hài lòng đứng lên, thừa lúc Chu Chú không nhìn thấy véo mông Đường Kiều một cái. Đường Kiều gào lên một tiếng, không hiểu tuần này Chu cô nương phát điên cái gì."Lần sau đi dạo phố cậu còn dám dẫn cậu ta ra ngoài, cậu nhất định sẽ chết!"Đường Kiều rơi lệ đầy mặt, là cô muốn dẫn sao, là cô muốn dẫn sao?Chu Chú lớn như thế, nếu hắn muốn đi cùng, cô có thể ngăn được sao?Ra khỏi tiệm ăn Hàn Quốc, Chu Du và Đường Kiều cặp tay hướng bãi đậu xe đi ngờ, Chu Chú ngoắc tay, một chiếc taxi liền dừng ở trước mặt hắn, sau đó trong ánh mắt kinh ngạc của Chu Du, nhét cô vào trong xe, nói địa chỉ. Chu Du còn chưa lấy lại tinh thần, xe đã chở đi ra ngoài, đợi đến cô lấy lại tinh thần thì Chu Chú và Đường Kiều đã là một điểm đen nhỏ trong kính phía sau xe Du hận nghiến răng, lại bị tiểu tử thúi này sắp đặt."Không phải cậu đồng ý muốn đưa cô ấy về sao?""Tóm lại là không để cho chị ấy cùng về."Chu Chú tốt bụng nói, quay đầu lại, ánh mắt vui vẻ nhìn Đường mặt đi, cô không thích ánh mắt quá mức chăm chú, làm cho cô không chỗ nào che giấu."Đi thôi."Chu Chú cầm tay Đường Kiều, lòng bàn tay âm ấm Đường Kiều cảm thấy nóng lên, nóng thẳng vào trong lòng."Đi đâu?"Phương hướng của bọn họ cũng không phải bãi đậu xe."Đi cho tiêu hóa, sau đó đi xem phim."Tiêu hóa chính xác là cần thiết, nhưng đang yên lành, sao hắn phát điên muốn đi xem chiếu bóng. Không phải hắn luôn ghét chuyện lãng phí tiền bạc, lãng phí thời gian sao?Đường Kiều ôm cái bụng tròn vo, bị động, bị Chu Chú kéo giờ cách thời gian xem chiếu bóng còn sớm một chút, Chu Chú kéo Đường Kiều vào một tiệm thời trang. Đường Kiều đen mặt, mới vừa rồi đi chung với Chu Du, hắn không đi dạo tử tế, tại sao bây giờ lại nghĩ tới đi dạo quần này. . . . . . Dường như là. . . . . . Bán quần áo nữ. . . . . . Hơn nữa, còn là tiệm mới vừa đuổi bọn hắn ra cửa."Thử một chút."Chu Chú nhanh tay lẹ chân cầm mấy bộ quần áo, sau đó cầm quần áo và Đường Kiều ném vào trong phòng thử quần áo."Này . . . . . ."Đường Kiều chỉ mới nói được một chữ, cửa phòng thử quần áo bị Chu Chú đóng lại."Mặc dù tôi không ngại cô thay quần áo, nhưng tôi sợ sau khi nhìn thấy cái bụng tròn vo của cô, sẽ ảnh hưởng đến sức tưởng tượng của tôi sau này "Mẹ nó, lưu manh này! Trong đầu cả ngày lẫn đêm đều nghĩ những chuyện Kiều tức giận, nhưng vẫn nghe lời cầm quần áo lên bắt đầu thử. Trong phòng thử quần áo có gương, Đường Kiều mặc thử quần áo nhăn nhó nửa chỉ thích mặc quần áo tương đối rộng rãi, thứ nhất là thoải mái, thứ nhì là bởi vì có thể che kín cái bụng tròn vo, Đường Kiều sờ bụng một cái, thật đúng là tròn vo a. Quần áo này nhìn đẹp mắt, chỉ là. . . . . . Dường như chặt một chút. Quan trọng nhất là cái bụng tròn vo a. . . . . ."Cô xong chưa?""Xong ngay, xong ngay"Đường Kiều cởi quần áo, thay một bộ váy màu này, ngược lại nhìn không bị tròn vo nữa, chẳng qua, chiếc váy này màu sắc mềm mại, Đường Kiều lúng túng, cô vẫn không ngại ăn mặc như "Gái lỡ thì", đây là lần đầu tiên thử quần áo màu hồng như vậy đấy. Nhưng nhìn rất Kiều hít sâu một hơi, kéo ra cánh cửa phòng thử quần áo, chuẩn bị nghênh đón lời nói ác độc của Chu Chú. Mới vừa rồi, Chu Du mặc đẹp như thế cũng bị hắn ghét bỏ, thương tích đầy mình rồi, đoán chừng cô sẽ bị hắn phê bình như chuột chui vào trong hang đi."Không tệ, trong nháy mắt đã trẻ ra rồi."Chu Chú đối với quần áo mình chọn dường như rất hài lòng, sờ sờ cằm, trên dưới nhìn xem, cuối cùng gật đầu."Mua cái này đi.""Chu Chú, tại sao tôi phải mua quần áo?"Không phải chỉ thử một chút sao?"Đi dạo phố đương nhiên là phải mua quần áo, nếu không, không phải lãng phí thời gian sao?"Được rồi, hắn nói có lý, chẳng qua, mới vừa rồi Chu Du muốn mua quần áo tại sao hắn đả kích mãnh liệt như vậy?"Tốt lắm, chúng ta lại đi chỗ khác dạo một chút, nếu đi ra, sẽ mua vài món."Thời gian kế tiếp, Chu Chú vẫn biểu hiện rất lịch sự, Đường Kiều chỉ để ý thử, sau đó Chu Chú phụ trách mua quần áo, thậm chí sau khi mua xong quần áo, Chu Chú vẫn rất lịch sự xách túi đồ cho khi mua xong quần áo, Chu Chú cầm túi quần áo bỏ vào trong xe, sau đó lại kéo Đường Kiều đi xem phim, không có phát hành bộ phim điện ảnh nào mới. Chu Chú liền chọn bộ phim điện ảnh rất quen thuộc “Kỷ Băng Hà”, rõ ràng là phim điện ảnh rất hài, Đường Kiều choáng váng khóc sụt sịt. Chu Chú không thể hiểu được, rút ra một cái kết luận Con gái quả nhiên là làm bằng nước. Giả sử Đường Kiều mạnh mẽ, cũng làm bằng nước."Kiều Kiều, nghe nói tuần sau, Đường Uyển muốn đến, cô có thể nói với mẹ của cô, tôi không rãnh chăm sóc con bé hay không, để cho con bé đừng đến nữa"Đúng vậy, cô cũng biết, Chu Chú vừa mua quần áo, vừa mời xem phim điện ảnh, chính xác là không có chuyện tốt."Con bé tới đây cũng không phải tìm tôi, tôi làm sao mở miệng."Mẹ nó, rõ ràng là em gái cô, con bé muốn đến, tại sao Chu Chú biết, cô lại không biết?"Hơn nữa, nếu con bé thích gần gũi với cậu như vậy, vậy cậu chăm sóc con bé thôi"Thân thể Đường Kiều dựa vào phía sau, hoàn toàn buông lỏng, đặt mình ngồi phịch ở bên trong xe. Mấy tháng nữa, là sinh nhật hai mươi lăm tuổi của Đường Kiều, mà năm nay Đường Uyển mới mười bảy tuổi. Thành thật mà nói, so đo với một đứa bé mười bảy tuổi lên trung học đệ nhị cấp, cô cảm thấy mất mặt, nhưng Đường Uyển luôn không để cho cô được yên ổn. Đừng nói là 25 tuổi, cho dù là 52 tuổi, Đường Uyển cũng có thể chọc cho cô nổi điên với con nữa, đứa bé mười bảy tuổi hư hỏng, cũng không biết xảy ra chuyện gì, còn nhỏ tuổi mà ánh mắt không tốt, lại chú ý trên người của Chu Chú nếu không phải biết Đường Uyển là thế nào, Đường Kiều tuyệt đối sẽ đi kiện Chu Chú dụ dỗ thiếu nữ vị thành niên."Tôi làm sao có thể chăm sóc con bé được, tôi chăm sóc cho cô còn không còn kịp nữa."Dáng vẻ của Chu Chú như gánh trách nhiệm nặng nề."Cậu chăm sóc cho tôi bao giờ?" Vẻ mặt Đường Kiều khinh cho cô nấu cơm cho hắn là chăm sóc cô sao? Để cho cô cho cô giặt quần áo là chăm sóc cô sao? Còn nữa, để cho cô là một cô gái nửa đêm canh ba đi đến quán rượu đón hắn về là chăm sóc cô sao?Nếu xem đây là chăm sóc, cô không thể không nói, cách thức chăm sóc người của Chu đại thiếu gia hắn, thật đúng là có chút đặc biệt."Tại sao không có chăm sóc chứ, cô xem, nhìn cái bụng tròn vo của cô, không phải là tôi chăm sóc sao?"Mẹ nó, nếu không phải hắn đang lái xe, cô tuyệt đối sẽ cào rơi một lớp da của hắn. Chẳng qua, cô may mắn ngồi ở trên xe, hắn nói những lời này. . . . . . Thật sự làm cho người ta hiểu vậy, bắt người tay ngắn, cắn người miệng mềm. Huống chi, tình hình trước mắt, cô vừa cầm của người ta, lại ăn của người ta. Mọi thứ cô đều nợ người ta, mà chủ nợ, chính là Chu đại thiếu gia đang lái xe."Tôi nói thật, cô phải với mẹ của cô một chút.""Chuyện này tôi nói cũng vô dụng, không bằng, cậu tìm Bà ngoại tôi nói đi."Có thể nói được mẹ của cô, người kia tuyệt đối không phải là cô, vẫn là câu nói kia, trên cái thế giới này ai người đáng yêu nhất? Đáp án vẫn là Bà ngoại. Sách mới Ebook Truyện Ngôn tình Chị, yên lặng bị ăn đi Đây là một cố sự lặng lẽ. Là một cố sự của cô gái ế ngốc nghếch 25 tuổi, bị con sói nhỏ phúc hắc 22 tuổi, lặng lẽ ăn hết. Là một cố sự của con sói nhỏ phúc hắc 22 tuổi, lặng lẽ đem cô gái ế ngốc nghếch 25 tuổi ăn hết. Hắn 3 tuổi, cô 6 tuổi. Đôi tay của cô đem gương mặt hắn xoa bóp biến hình, lộ ra hai cái răng sâu đen kịt, nói "Này, gọi chị đi" Hắn hung hăng chụp được hai tay của cô, quay đầu bước đi. Cô đi theo phía sau cái mông, la lớn "Lần sau phải gọi tôi là chị !" Hắn 14 tuổi, cô 17 tuổi. Cô cầm một lá thư viết cho bé trai thầm mến, thần kinh hì hì tiến tới trước mặt hắn, "Em trai, em nói hắn sẽ yêu thích chị không?" Hắn đoạt lấy lá thư ném vào thùng rác, thuận tay chụp ở phía trên miệng ly mỳ ăn liền của cô ăn còn dư lại, xoay người rời đi. Cô đi theo sau mông hắn, tru tréo "Em viết thư tình dùm chị đi" Cô 21 tuổi, hắn 18 tuổi. Sắc mặt hắn lo lắng nhìn cô cùng với lá thư tình trong tay cô, viết lần thứ N, cho nam sinh khác. Ở trong ánh mắt của hắn, cô rơi lệ đầy mặt, tay run run đem lá thư của mình ném vào thùng rác, thuận tiện đậy nắp ly mỳ ăn liền còn dư lại. Cô 25 tuổi, hắn 22 tuổi. Hắn đem cô giải quyết tại chỗ xong, lục tìm CMND của hắn và thẻ căn cước của cô, thuận tiện từ trong ví tiền của cô lấy 9 đôla, đi đổi thành quyển sổ màu hồng của hai người. Cô choáng váng đầu, sau khi ký tên mới phát hiện, con ngựa nhỏ của cô biến thành con sói. Tham khảo thêm Chia tay đi, anh chàng đào hoaTham khảo thêm Chia tay gặp được tình yêuTham khảo thêm Chiếc bật lửa và váy công chúa - Tập 1Tham khảo thêm Chiếc bật lửa và váy công chúa - Tập 2Tham khảo thêm Chiếc Nhẫn Đi Lạc CLICK LINK DOWNLOAD EBOOK TẠI ĐÂY. Gợi ý cho bạn Phóng viên báo Dân trí đã đến thăm và trao số tiền đồng độc giả hảo tâm quyên góp, ủng hộ chị Lô Thị Cúc 35 tuổi, trú bản Na Lướm, xã Thông Thụ, huyện Quế Phong, Nghệ An thông qua Chương trình Nhân ái của báo Dân phòng trọ chật chội, xuống cấp, chị Cúc xúc động đón nhận tấm lòng của độc giả và cho biết, ngoài số tiền trên, tài khoản cá nhân của anh Lương Văn Tứ chồng chị Cúc còn nhận được đồng từ các nhà hảo viên báo điện tử Dân trí trao tiền bạn đọc ủng hộ tới chị Lô Thị vậy, tính đến thời điểm hiện tại, chị Cúc đã nhận được đồng độc giả báo Dân trí giúp đỡ. Với số tiền này, chị có thêm cơ hội điều trị, duy trì sự sống."Có nằm mơ vợ chồng tôi cũng không bao giờ nghĩ mình lại được các nhà hảo tâm ủng hộ số tiền lớn như vậy. Tôi không ngờ rằng những lúc khó khăn, bệnh tật lại nhận được sự quan tâm, giúp đỡ của mọi người. Ân nghĩa này vợ chồng tôi suốt cuộc đời không bao giờ ngày được độc giả giúp đỡ, vợ chồng tôi bớt được gánh nặng lớn về kinh tế. Tôi không biết nói gì hơn, xin cảm tạ tấm lòng hảo tâm của mọi người", chị Cúc nghẹn ngào chia thủ nghỉ hè, hai đứa con chị Cúc lặn lội từ bản làng xuống thăm Cúc là nhân vật trong bài viết "Bố tai biến, mẹ suy thận, nam sinh 14 tuổi cầu cứu" được báo Dân trí đăng tải ngày 17/4. Bài viết chia sẻ về hoàn cảnh bất hạnh của gia đình em Lương Xuân Nhiên 14 tuổi, học sinh lớp 8.Từ lúc em Nhiên mới chào đời, chị Cúc mẹ của Nhiên được chẩn đoán bị viêm cầu thận. Vì hoàn cảnh quá nghèo khó, lại không biết chữ nên chị Cúc không đi thăm khám, điều năm 2017, chị bị đau ruột thừa, đi viện phẫu thuật, được bác sĩ kết luận bị suy thận giai đoạn cuối. Vì không có tiền phẫu thuật cầu tay chạy thận nên hàng tháng, chị chỉ biết ra trạm y tế xã lấy thuốc bảo hiểm về uống cầm năm trước, bệnh biến chứng nặng, chị Cúc phải cấp cứu thường xuyên nên chồng cố gắng vay mượn được 15 triệu đồng để vợ xuống bệnh viện đa khoa thành phố Vinh cơ sở 2 mổ cầu tay chạy cách thành phố 250km, đi lại khó khăn, sức khỏe yếu, hàng tuần phải chạy thận 3 lần nên chị Cúc thuê phòng trọ nhỏ trong "xóm chạy thận" với giá 1 triệu đồng/tháng để tiện cho việc điều đây, khi còn khỏe mạnh, ai thuê chặt cây, vác gỗ, phụ hồ… anh Tứ bố em Nhiên đều nhận làm để kiếm thu nhập. Trong một lần vác cây thuê trong rừng, anh Tứ không may bị tai biến nhẹ khiến sức khỏe yếu, không làm được việc nặng như mất sức lao động nhưng người đàn ông này là chỗ dựa duy nhất cho cả gia đình, chăm vợ bệnh tật, nuôi 2 đứa con lớn 15 tuổi, nhỏ 14 tuổi đang học Cúc thuê căn phòng trọ cạnh bệnh viện để chạy tháng, chắt bóp mãi, vay mượn thêm, anh Tứ chỉ gửi được 1,5 triệu đồng xuống thành phố cho vợ chạy thận. Để có tiền cho vợ chạy thận suốt nhiều năm qua, anh Tứ đã vay mượn hơn 50 triệu 3 năm xa nhà xuống phố, chị Cúc sống nhờ vào những suất cơm từ thiện cùng sự cưu mang, đùm bọc của những người cùng hoàn cảnh trong "xóm chạy thận". Ngày nào có suất cơm từ thiện, người phụ nữ này mới được ăn khi bài viết về hoàn cảnh gia đình em Nhiên được đăng tải trên báo Dân trí, gia đình đã nhận được sự động viên, sẻ chia của nhiều độc giả xa hè, Nhiên được xuống thăm và ở lại chăm sóc mẹ suốt tuần nay. "Cháu cảm ơn cô, dì, chú, bác đã giúp đỡ gia đình cháu trong suốt thời gian qua. Cháu vui mừng lắm. Giờ mẹ đã có những bữa cơm no và có cơ hội ở lại bệnh viện điều trị rồi. Cháu mong mẹ sớm khỏi bệnh để về nhà", Nhiên chia sẻ. ReviewCHỊ, YÊN LẶNG BỊ ĂN ĐITác Giả Phong Hoà Tẫn KhởiThể Loại Hiện đại, thanh mai trúc mã, tỷ đệ luyến, hài, nam chính chung tình, bá đạo, phúc hắc. HETình Trạng HoànSố Chương 108 chương-Lúc cậu ba tuổi, cô sáu tuổi. Đôi tay của cô đem gương mặt của cậu bé bóp méo, lộ ra hai cái răng sâu đen kịt, nói "Này, gọi chị đi”. Cậu hung hăng chụp được hai tay của cô, quay đầu bước đi. Cô đi theo phía sau mông, la lớn “Lần sau phải gọi chị là chị.”Cậu mười bốn tuổi, cô mười bảy tuổi. Cô cầm một lá thư viết cho bé trai thầm mến, cười hì hì tiến tới trước mặt cậu, "Em trai, cậu nói xem, cậu ta sẽ thích chị chứ?" Cậu đoạt lấy lá thư ném vào thùng rác, thuận tay chụp ly mỳ ăn liền của cô ăn còn dư lại, xoay người rời đi. Cô đi theo sau mông cậu, tru tréo "Cậu viết thư tình dùm chị đi”.Cô hai mốt tuổi, cậu mười tám tuổi. Sắc mặt cậu lo lắng nhìn cô cùng với lá thư tình viết lần thứ N cho nam sinh khác. Ở trong ánh mắt của cậu, cô rơi lệ đầy mặt, tay run run đem lá thư của mình ném vào thùng rác, thuận tiện đậy nắp ly mỳ ăn liền còn dư lại. Cô hai lăm tuổi, cậu hai mươi hai tuổi. Sau khi cậu đem cô giải quyết tại chỗ, lục tìm CMND của cậu và thẻ căn cước của cô, thuận tiện từ trong ví tiền của cô lấy 9 đồng, đi đổi thành quyển sổ màu hồng của hai người. Cô choáng váng đầu, sau khi ký tên mới phát hiện, con ngựa nhỏ của cô biến thành con Kiều từ nhỏ đã sống chung với ông bà ngoại trong khu nhà tập thể, có cá tính rất mạnh mẽ và gan dạ. Có thể nói cả tuổi thơ của cô đều xoay quanh với hai người con trai là Ngu Châu và Chu Châu ngày bé là một cậu con trai gầy yếu, xấu xí. Nhìn giống như dân chạy nạn, luôn bị bắt nạt bởi những đứa lớn hơn, cho tới khi Đường Kiều xuất hiện cậu lại càng khổ hơn. *haha*Chu Chú - một tiểu thiếu gia ương bướng, thà chết cũng không gọi Đường Kiểu bằng chị. Từ bé, đã luôn cao ngạo với cô bé, mặc dù Chu Chú nhỏ hơn Đường Kiều tận ba bạn gái thân duy nhất của Đường Kiều có lẽ là Chu Du - chị của Chu Chú, từ ngày cô bé có thêm người bạn. Cả hai như hình với bóng, đến nỗi làm một người từ không thèm chú ý, đến việc yêu thích cô lúc nào cũng chẳng hay…Cùng lớn, cùng ăn, cùng ngủ, đến khi trưởng thành, Đường Kiều ra ngoài thuê nhà sống riêng, Chu Chú cũng không tha cho cô. Một phút sau liền dọn theo cô ra ngoài mà sống *hắc hắc, anh nhà không có gì ngoài mặt dày cả*. Sau đấy, cho dù Đường Kiều xem mắt bao nhiêu lần thì đều bị tên kia phá rồi đến mức người ta chẳng dám gặp lại cô.“Lần trước cô đang ăn cơm với người ta, cậu ta bỗng nhiên xuất hiện trên bàn cơm, cậu ta nói đói bụng, sau đó đem đồ ăn trước mặt cô quét sạch, quét không còn một chút. Sau đó, trong ánh mắt kinh ngạc của đối phương, lại gọi một đống món ăn giá cả xa xỉ, vô luận ăn thế nào cũng không đủ no, ngược lại cậu ta rất hào phóng trả tiền, từ đó về sau người bạn trai kia liền biến mất trong thế giới của cô. Lần trước, cô đang cùng một bạn trai ở trong rạp chiếu bóng xem phim, đến đoạn "Tình cảm mùi mẫn" Đường Kiều đang lo lắng có nên dựa đầu vào trên vai đối phương hay không, chợt từ phía sau mọc ra một cái tay, đem lấy đầu cô đang nghiêng qua, cứng rắn đẩy trở về vị trí cũ. "Cản trở tôi." Mặc dù Đường Kiều không có quay đầu nhìn xem là ai nhưng giọng nói này, tuyệt đối là Chu Chú, con mẹ nó Chu Chú, cậu ta giống như âm hồn đeo bám. Còn có lần trước nữa. . . . . . Còn có lần trước trước nữa. . . . . . Vô số lần. . .”Điều đặc biệt đáng nói nhất ở đây là, những người cô đi xem mắt đều do Chu Du giới thiệu, chị cậu ta vui vẻ giới thiệu, cậu ta vui mừng đi phá hư. Hai chị em bọn họ chính là khắc tinh của Đường Kiều chuyện sự trưởng thành của bốn người Đường Kiều, Chu Chú, Chu Du và Ngu Châu. Dễ thương nhất là kỉ niệm tuổi thơ của đôi nam nữ chính. >”•<~ Nguyệt_PhiDes by Tơ Tần*Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họaCre pic Google/huaban Đồng hồ chỉ 1 giờ sáng, Đường Kiều vừa treo máy vi tính, vừa húp mỳ ăn liền nóng hổi đang chơi game.Con chó nhà người đó cũng đã cắn cô hai cái, tổng cộng mất một trăm đồng tiền vàng, cô thật đau lòng. Hút hút lỗ mũi, Đường Kiều cắn răng nghiến lợi, trước lúc bị con chó đen nhỏ đó cắn, cô đã nhổ xong một cây cỏ cuối cùng. Cô cực kỳ ghét nhất người khác trồng cỏ ở khu đất đỏ, trồng cỏ thì trồng cỏ đi, còn muốn nuôi chó. Aiz, những người này quả thật là Hoàng Thế Nhân tái thế, Chu Bái Bì sống của nhà phía Đông trả cho nhà phía Tây, đang lúc Đường Kiều trộm không biết trời đất thì chuông điện thoại di động chợt vang lên. Thuận tiện nói một tiếng, Đường Kiều cài nhạc chuông “Tiếng quỷ trong đêm”. Cho nên, khi chuông điện thoại di động vang lên thì Đường Kiều giật mình, thiếu chút nữa làm đổ mỳ ăn liền trên tay vào trong máy vi tính. Tay chân luống cuống nhận điện thoại, đầu bên kia điện thoại có tiếng ồn ào, Đường Kiều không nhịn được nhíu nhíu mày. Đám người trẻ tuổi hiện nay không thể có chút lịch sự nào sao?"Chị Kiều, Chu Chú nhà chị uống say, chị nhanh qua đây đem người về đi"Cô họ Đường, Chu Chú họ Chu có được hay không, lúc nào thì thành nhà cô rồi hả?"Cậu là ai, ai là chị của cậu, Chu Chú là ai vậy?"Cô không biết, không quen biết dù chỉ một người. Đáng tiếc, người đầu bên kia điện thoại hiển nhiên không hiểu lòng của cô."Chị Kiều, đừng đùa, Chu Chú ở đây làm ầm ĩ, tôi không thể chịu được".Người nửa đêm canh ba gọi điện thoại cho Đường Kiều là Ngu Châu, Ngu Châu là ai ? Ngu Châu là người phát ngôn của Chu Chú, hai người bọn họ chung một phe lớn lên. Chu Chú là ai ? Chu Chú là một con sói con. Hắn gặm cô một hớp, cô đạp hắn một cước vẫn tính là nhẹ, đến bây giờ miệng của cô còn sưng chẳng lẽ không phải ăn mỳ ăn liền chứ?"Hắn làm ầm ĩ thì ầm ĩ, có quan hệ gì với tôi""Chị Kiều, xin chị làm ơn làm phước, coi như tôi van xin chị, tôi đây cũng sắp bị hắn đập nát rồi."Giống như là phối hợp với lời nói của Ngu Châu, trong điện thoại truyền đến một loạt tiếng bịch bịch, binh binh to lớn, sau đó là tiếng kêu gào của Ngu Châu, dường như có tiếng kêu rên của ai không thể nghe được. Nghe động tĩnh này, đoán chừng bị đập không ít."Cậu tùy tiện tìm cho hắn một chỗ nằm xuống, không phải xong chuyện sao? Chờ sáng sớm ngày mai hắn tỉnh lại, sẽ tự về nhà thôi"Người lớn như thế rồi, còn phải đi nhận người, cô không đủ khả năng lo cho người này."Chị Kiều, không phải là chị không biết, Chu Chú nhà chị, hắn cứ như vậy đuổi người sao? Hôm nay cũng không biết hắn bị cái gì kích thích, bắt người rồi đánh người, mặt của tôi cũng bị hắn đánh vỡ ra rồi"Xem ra không nể mặthắn, mặt mày bị vỡ chẳng khác nào giải phẫu. Đường Kiều âm thầm liếc mắt, đối với đồng chí Ngu Châu gặp thê thảm, không đồng tình một chút xíu Kiều vừa nói điện thoại, vừa trộm món ăn của vài người bạn tốt, nhìn đồ vật tràn đầy nhà kho, đêm hôm khuya khoắc, bị người quấy rầy rất buồn bực, cuối cùng hờ hững một chút."Chị Kiều, tôi van xin chị, chị cũng không thể thấy chết mà không cứu, ai cũng biết, cho dù người nào ở trước mặt Chu đại thiếu gia nói cũng không được, hắn chỉ nghe lời có một mình chị, xin chị hãy tha cho tôi đi, hôm nào tôi mời chị ăn cơm, không được sao?"Phi!Tôi cũng không phải là mẹ hắn, tại sao hắn nghe lời tôi. Lại nói, lời của cô tốt sao? Chuyện như vậy Đường Kiều cũng không nghĩ đến."Chị Kiều của tôi, chẳng lẽ còn thiếu chị bữa cơm sao?"Đường Kiều không sợ hãi, chậm rãi mở miệng, lại nghe đầu bên kia điện thoại truyền đến một loạt tiếng bịch bịch, binh binh, thầm hô quá nhỏ. Ai bảo đồng chí Ngu Châu hắn không có việc gì, lại đem Chu Chú nhà cô phá cho hư, Chu Chú nhà cô lúc đầu cỡ nào là một thiếu niên chính trực a, nhìn lại, mấy năm này đã biến thành cái dạng gì. Được rồi, cô thừa nhận, thật ra, lúc còn bé Chu Chú hay bày ra khuôn mặt nhát ma, nhưng khi còn bé, hắn cũng không dám gặm miệng cô a, nếu hắn dám gặm miệng cô, cô sẽ đánh cho hắn răng rơi đầy đất."Ngu Châu, cậu nói điện thoại với ai, nhanh qua đây uống rượu với tôi, uống. . . . . ."Tiếng của con sói con nào đó thông qua ống nói, truyền vào lỗ tai Đường Kiều, Đường Kiều có chút cắn răng nghiến lợi, con bà nó, đêm hôm khuya khoắc, không để cho cô ngừng nghỉ, ăn uống sảng khoái đúng không?."Đại Thiếu Gia, tôi đang gọi điện thoại cho chị Kiều, nói cho cô ấy đến đón cậu có được không?""Chị Kiều? Ai là chị Kiều?"Lặng lẽ lắng nghe động tĩnh bên đầu kia điện thoại, Đường Kiều thiếu chút nữa cắn đứt đầu lưỡi của mình, dù thế nào đi nữa, tôi chính là chị Kiều của cậu."Đường Kiều, Đường Kiều, biết không?""A, cậu nói Kiều Kiều a, không cho cậu gọi cô ấy là chị, không cho"Cậu phải gọi cô ấy là chị dâu, Chu Chú trợn mắt giận dữ nhìn lên, Ngu Châu lập tức nhận lỗi, mặt của cậu ta đến giờ vẫn còn rất đau, cậu ta cũng không dám chọc giận Chu Chú vào lúc này."Được, được, được, không gọi chị, không gọi chị"Ngu Châu một tay cầm điện thoại, một tay đẩy Chu Chú, không để cho hắn phá hư cuộc trò chuyện của mình."Chị Kiều, còn đang nghe không?""Đang nghe"Nghe hai kẻ điên, nói linh tinh đấy."Phiếu giảm giá ngàn tiền mặt"È hèm? Cô cũng không phải là cái loại người ham món lợi nhỏ, tiện nghi."Lại thêm thẻ vàng nam quốc""Được, tôi tới liền".Cúp điện thoại, Đường Kiều đem cây cải cuối cùng dẹp xong, lại hút xong ly mỳ ăn liền cuối cùng, nhìn thời gian trong máy vi tính một chút, đồng hồ cũng đã hai giờ họ vẫn thật là không phải a, đã trễ thế này, muốn một cô gái như cô chạy tới quán bar đón người, chẳng lẽ không sợ cô xảy ra chuyện gì? Xã hội bây giờ rối loạn, động một chút là nghe được phụ nữ đàng hoàng bị chuyện gì đó, mặc dù cô không phải là rất xinh đẹp, nhưng ít ra cũng được tính là phụ nữ đàng hoàng tắt máy vi tính, nắm cái chìa khóa, ví tiền, Đường Kiều chuẩn bị đi nhận đi tới cửa, Đường Kiều lại lộn ngược lại phòng khách, mò lên áo khoác len trên ghế sa lon, mặc dù sắc đẹp của cô chưa ra hình dáng gì, nhưng . . . . . . Ít nhất cũng là phụ phố S là một thành thị sống về đêm rất phong phú, Đường Kiều vẫn cảm thấy cuộc sống của mình ở thành thị này, có chút lãng phí tài Kiều đi xuống lầu, đi ra chung cư, ở cửa chung cư, tiện tay ngoắc ngoắc, một chiếc taxi liền dừng ở bên cạnh cô."Sư phụ, quán bar rã rời, phải nhanh lên một chút"Một lát nữa, cô còn phải trở về trộm món ăn đấy."Cô em, chồng cô em ở đó uống say sao?"Tài xế taxi đem bảng hiệu xe đè xuống, vừa lái xe, vừa phun một câu như vậy. Đường Kiều thiếu chút nữa bị những lời này của hắn làm cho nghẹn chết."Sư phụ, tôi đi chơi mà?"Cô em, bộ dạng của cô có điểm nào nhìn giống như cô em? Mặc dù biểu hiện trên khuôn mặt của cô có chút hung ác, nhưng cô còn là một cô gái chưa chồng có được hay không, mặc dù đã hai mươi lăm tuổi, nhưng dù sao vẫn chưa trở thành phụ nữ có chồng, được hay không."À? Ngược lại, lần đầu lại mang dép và áo khoác đi quán bar chơi sao?"Tài xế taxi lắc đầu một cái, không kiểm điểm mắt của mình kém cỏi, mà là có chút buồn bực, lúc nào thì quán bar biến thành chợ bán thức ăn rồi."Hắc hắc, nói giỡn với anh đấy, tôi đi đón đứa em"Đường Kiều nhìn trên chân mình, cười gượng hai tiếng, trời tối, ánh mắt của người tài xế thật đúng là tốt a."Aiz, tôi đã nói rồi, tôi sẽ không nhìn nhầm, nhìn cô một cái cũng biết là một cô gái tốt"Mặc dù lời nói rất hay, nhưng Đường Kiều nghe xong, một chút cũng không vui vẻ trở lại, dạo này, có ai nguyện ý làm một cô em sao? Người ta phải làm hồ ly tinh a, hồ ly tinh! Thể loại Truyện Ngắn - Ngôn TìnhTác giả Phong Hòa Tẫn KhởiEbook Chị, Yên Lặng Bị Ăn Đi của tác giả Phong Hòa Tẫn KhởiTruyện kể về một cặp đôi thanh mai trúc mã, từ thời lên ba lên sáu cho đến lúc hắn trở thành con sói muốn ăn cô..

chị yên lặng bị ăn đi