Thơ là người bạn tri âm để giãi bày những tâm sự đó. Có thể nói, trong hơn ba mươi năm tính từ thời điểm sau năm 1975, thơ ca Việt Nam đã di được một đoạn đường dài trên con đường hiện đại hóa, hội nhập với thơ ca nhân loại. Tinh thần dân chủ trong thơ
Giảm sưng, ngứa rát do vết côn trùng cắn. Hương thơm nhẹ nhàng từ thảo dược thiên nhiên giúp tinh thần sảng khoái, giúp vượt qua mệt mỏi nhanh chóng. ⭐ Cách sử dụng: Dầu cù là chỉ bôi ngoài da, tránh tiếp xúc với mắt và các vết thương hở. Lấy một ít dầu, bôi nhẹ nhàng lên vùng bị đau và kết hợp xoa bóp, massage nhẹ nhàng.
Đa phần hiện tượng ngứa này là do khối u chèn ép đường mật, gây rối loạn bài tiết mật, khiến muối mật trong dịch mật tăng cao, kích thích các đầu dây thần kinh và gây ngứa. Vùng trước cổ là nơi có tỷ lệ ngứa da cao, một khi vùng này nổi mẩn đỏ và ngứa thì ngoài dị ứng có thể là vấn đề về gan. 3. Nếp gấp sau cổ đen kèm theo ngứa
Xung quanh chuyện "cù dậy" và "trấn cù" còn có một số chuyện dân gian huyền hoặc, ly kỳ khác, song có lẽ việc trị cù được người xưa ở Hội An hết sức quan tâm. Chuyện thanh kiếm vàng đóng giữa lạch nước, đúng điểm sống lưng con cù cũng như nấu chì, nấu bạc
Để được tư vấn miễn phí về cách tìm trung tâm da liễu TPHCM chất lượng thì bạn đọc hãy liên hệ ngay với Âu Á qua các cách sau: Địa chỉ : 425 Nguyễn Văn Luông - P 12 - Quận 6 - Tp.HCM (gần Bến xe Chợ Lớn, cách vòng xoay Phú Lâm tầm 100m) Hotline : (028) 38 777 515. Email : contact
Bài Tam hoàng tả tâm thang của Trọng Cảnh, toàn bài cũng chỉ có 3 vị: Đại hoàng 2 lạng, Hoàng liên, Hoàng cầm mỗi vị 1 lạng, Chủ trị là: chữa Tâm khí không yên định, sinh ra thổ huyết, nục huyết (Kim qũy yếu lược). Chủ trị của bài Tả tâm thang chỉ có mấy mục tiêu
1sue. This slideshow requires JavaScript. Tên truyện Tâm Ngứa Tác Giả Thanh Cù Thể loại Hiện đại, thanh xuân vườn trường, sủng ngọt, nữ truy, HE. Số chương 64 chương Nhân vật chính Chu Viễn Quang, Lâm Cam Poster Tâm Tít Tắp Editor Bột Văn Án Từ khi sinh ra tới giờ, Lâm Cam không sợ ai cả. Cho đến một ngày, mọi người phát hiện số lần gây chuyện của cô ngày càng ít ỏi. Lâm Cam “Gây chuyện không có ý nghĩa.” “Ý cậu là gì?” Lâm Cam nhìn bóng dáng thẳng tắp của Chu Viễn Quang phía trước, nói từng chữ “Vì có ánh nắng’ rồi!” * Lâm Cam trả lời日光 – [rìguāng] là ánh nắng, chơi chữ với tên 远光 – [yuǎnguāng] Viễn Quang. Ngày nọ, cô đang học ở thư viện cùng Chu Viễn Quang thì nhận được tờ giấy trả lời “Chớ khiêu khích anh, anh sẽ đau đầu phát sốt. Có lẽ em chỉ muốn nắm tay, nhưng thân thể em khiến anh dục hỏa đốt người.” Cô cho rằng anh chỉ là một chú mèo nhút nhát, không ngờ lại là một con sói đuôi dài. ____ Văn Án Mang bên mình số mệnh đơn độc, anh chưa từng cầu nguyện với thượng đế. Cho đến khi gặp Lâm Cam, anh lại trở thành người mộ đạo nhất. Nói như vậy là bởi Nếu thượng đế ban cho anh “món đồ” gì, thì đó chỉ có thể là Lâm Cam. ____ Nếu trong quá trình đọc có bất kì chi tiết hay sự kiện, nhân vật nào khiến bạn không thích hoặc thấy không hợp, hãy dừng đọc và click back để tránh gây khó chịu không cần thiết. Nếu bạn thích truyện, tớ rất vui. Nếu không thì bạn có thể không đọc. Không yêu đừng nói lời đắng cay. Cảm ơn cả nhà và chúc tất cả đọc truyện vui vẻ. Chương 1 ❀ Chương 2 ❀ Chương 3 ❀ Chương 4 Chương 5 ❀ Chương 6 ❀ Chương 7 ❀ Chương 8 Chương 9 ❀ Chương 10 ❀ Chương 11 ❀ Chương 12 Chương 13 ❀ Chương 14 ❀ Chương 15 ❀ Chương 16 Chương 17 ❀ Chương 18 ❀ Chương 19 ❀ Chương 20 Chương 21 ❀ Chương 22 ❀ Chương 23 ❀ Chương 24 Chương 25 ❀ Chương 26 ❀ Chương 27 ❀ Chương 28 Chương 29 ❀ Chương 30 ❀ Chương 31 ❀ Chương 32 Chương 33 ❀ Chương 34 ❀ Chương 35 ❀ Chương 36 Chương 37 ❀ Chương 38 ❀ Chương 39 ❀ Chương 40 Chương 41 ❀ Chương 42 ❀ Chương 43 ❀ Chương 44 Chương 45 ❀ Chương 46 ❀ Chương 47 ❀ Chương 48 Chương 49 ❀ Chương 50 ❀ Chương 51 ❀ Chương 52 Chương 53 ❀ Chương 54 ❀ Chương 55 ❀ Chương 56 Chương 57 ❀ Chương 58 ❀ Chương 59 ❀ Chương 60 Chương 61 ❀ Chương 62 ❀ Chương 63 ❀ Chương 64 ❀ Phiên Ngoại ❀ HOÀN CHÍNH VĂN WATTPAD
Văn ÁnTừ khi sinh ra tới giờ, Lâm Cam không sợ ai cả. Cho đến một ngày, mọi người phát hiện số lần gây chuyện của cô ngày càng ít Cam “Gây chuyện không có ý nghĩa.”“Ý cậu là gì?”Lâm Cam nhìn bóng dáng thẳng tắp của Chu Viễn Quang phía trước, nói từng chữ “Vì có ánh nắng’ rồi!”* Lâm Cam trả lời日光 – [rìguāng] là ánh nắng, chơi chữ với tên 远光 – [yuǎnguāng] Viễn nọ, cô đang học ở thư viện cùng Chu Viễn Quang thì nhận được tờ giấy trả lời“Chớ khiêu khích anh, anh sẽ đau đầu phát lẽ em chỉ muốn nắm tay, nhưng thân thể em khiến anh dục hỏa đốt người.”Cô cho rằng anh chỉ là một chú mèo nhút nhát, không ngờ lại là một con sói đuôi dài. Văn ÁnMang bên mình số mệnh đơn độc, anh chưa từng cầu nguyện với thượng đế. Cho đến khi gặp Lâm Cam, anh lại trở thành người mộ đạo như vậy là bởiNếu thượng đế ban cho anh “món đồ” gì, thì đó chỉ có thể là Lâm Cam.*** Dạo này mình học hành hơi vất vả nên đi tìm truyện thanh xuân vườn trường đọc giải stress, ai dè "Tâm Ngứa" làm quá tốt nhiệm vụ của mình. Mình bị dìm trong bể đường ngóc đầu lên không nổi luôn huhu... Nam nữ chính gặp nhau lần đầu ở lớp học thêm. Chu Viễn Quang hỏi Lâm Cam đường tới lớp học thêm. Ấn tượng ban đầu của Chu Viễn Quang với Lâm Cam không tốt mấy đâu. Vì chị trang điểm khá đậm lại còn đang hút thuốc. Khá là bad girl và đại tỷ = Chu Viễn Quang lọt thẳng vào mắt xanh của Lâm Cam từ ánh nhìn đầu tiên. Mặt đẹp, body ổn, đã thế còn cao ráo. Haizz, đại tỷ Lâm Cam cũng là người phàm thôi nên chị rung động cái rụp Lớp học thêm của Lâm Cam là do thầy Trương Cương dạy, đồng thời thầy cũng là chủ nhiệm lớp của Lâm Cam luôn. Vô lớp cái chị chuyển luôn lên bàn đầu để tiện ngắm bạn học Chu. Cả lớp thì hú hồn một phen vì tự dưng một ngày đẹp trời chị đại lại từ bàn cuối phi lên luôn bàn đầu nghiêm túc học tập?!!?? Rồi chị cũng ngựa ngựa thể hiện một tí để ghi điểm với bạn học Chu. Xung phong lên bảng làm bài với anh, mà vậy thôi thì có gì đặc biệt đâu, chị ghẹo anh luôn cho nó máu • "Tôi đâu có ăn thịt cậu?"• "Ăn tôi không ngon." Đó vậy thôi, rồi Lâm Cam sốc khi phát hiện ra bạn học Chu là cháu trai của thầy Trương Cương = Sau khi chị thân với anh hơn rồi thì cũng nói là sáng có thầy quản, tối rồi thì lại gặp cháu trai thầy quản. Miệng thì nói vậy thôi chứ lại hớn hở ra mặt Ôi bà chị không có tiền đồ này. Từ các chương đầu, Chu Viễn Quang thể hiện mình là một người ít nói. Anh học giỏi nhưng tính tình khá trầm lặng, hướng nội. Vì hồi nhỏ từng là một đứa bé mập mạp và bị bạn bè bắt nạt, sau này anh ép bản thân giảm cân rồi gặp chứng chán ăn. Nhưng Lâm Cam như tia nắng thanh mát xông vào cuộc sống quạnh quẽ của anh vậy. Lúc đầu anh nghĩ chị như dân giang hồ nhưng khi bắt gặp cảnh chị đi giải vây cho bạn thân Tiết Giai Kỳ của mình thì anh nhận ra mình sai rồi. Vì Lâm Cam vốn là một cô gái có lòng nhiệt thành và tốt bụng vô bờ bến.• "Lưu Hân Tĩnh, không có ai trời sinh đã kiêu ngạo hơn người, cậu đừng cậy mạnh mà phán xét hay bắt nạt người khác. Vì thế tôi cũng không đánh cậu thêm nữa, cậu đàng hoàng một chút cho tôi. Nếu còn ngấm ngầm bắt nạt Tiết Giai Kỳ nữa, đừng mong tôi lại tha cho cậu." Nhìn tag truyện nữ truy là tự động hiểu luôn. Lâm Cam năng suất lắm, truy là truy tới cùng. Chị ráng sửa thói xấu của mình. Lười nhưng vẫn ráng dậy sớm hơn vì sợ bạn học Chu chờ. Ghẹo anh muôn nơi, nói chuyện thì luôn có hơi thở lưu manh. Haha nhưng chia buồn với chị vì chị không phải sói xám trong câu chuyện "Cừu vui vẻ và sói xám" đâu. Chị là cừu đội lót sói, còn con sói thật thì đang lẳng lặng làm cừu non ngây thơ kia kìa Truyện rất ngọt, ngọt từ lúc cà cưa tới lúc yêu nhau đến khi cưới về nhà luôn. Lúc còn đi học thì hai người giúp nhau học. Hai bạn đều học giỏi hết, Chu Viễn Quang thì ra sức phụ đạo môn tiếng Anh cho Lâm Cam. Chứ cái tài viết văn tiếng Anh của Tâm can nhi thật sự không nỡ nhìn thẳng. Từ đơn thì không có, chỉ biết dùng phương pháp ghép từ. Bài văn viết về ước mơ thì viết ước gì mình có bông hoa bảy cánh, mỗi cánh một điều ước, cánh cuối cùng ước thêm một bông khác Tham deso luôn á v Nhà Lâm Cam thì có bame cực phẩm lắm, nhưng sau này mẹ chị thay đổi suy nghĩ đi thì đã tích cực hơn nhiều rồi. Còn ca của ba Lâm Cam khó quá bỏ qua, mọi người đọc truyện là biết. Thực ra vì tình trạng ích kỷ của ba mẹ Lâm mà Lâm Cam đã lỡ mất môn tiếng Anh trong kỳ thi đại học. Nên chị quyết định học lại một năm. Thi xong thì tới học cùng trường với học trưởng Chu thôi. Tới đại học thì mình sốc nhẹ vì tính cách của Chu học trưởng quay ngoắt 180 độ. Chính xác là bắt đầu lộ nguyên hình là con sói xám còn hay ghen tuông. Mặc dù cái hũ giấm to đùng đó đã phát tác từ hồi cấp 3 rồi v. Có người tặng nước trái cây cho mình cũng sợ Lâm Cam hiểu lầm nên vội đi giải thích. Nói chung là anh đáng yêu dữ lắm Các đoạn phía sau thì không ngược chút nào hết. Phải khẳng định là các tình tiết đầu ngược cẩu nặng luôn. Yêu nhau, sống chung, tốt nghiệp, kiếm việc làm, kết hôn, có con,... Rất viên mãn. Mình cảm động về bức thư ở cuối truyện mà Chu Viễn Quang viết cho Lâm Cam vào mùa đông 2016, khi Lâm Cam chạy tới trấn Phần để tìm Chu Viễn Quang trong khi mình thì chưa hết sốt.***Lâm Cam luôn cảm thấy mặc áo cưới vào ngày hè ít nhiều cũng có chút không thoải mái. Chu Viễn Quang luôn cưng chiều cô lần này thái độ lại rất kiên định. Chọn ngày chỉ là hình thức tượng trưng để gia trưởng tham khảo, thực chất vẫn do anh quyết tối, Lâm Cam nằm trên giường nhìn ảnh tiệm áo cưới gửi đến "Nếu không em lùi lại ngày nhé, mùa hè nóng quá."Chu Viễn Quang bỏ sách trong tay xuống bàn bên cạnh, đưa tay kéo cô vào ngực mình "Ra cửa là vào xe, xuống xe là nhà hàng, nóng không tới người em."Lâm Cam tìm vị trí thoải mái trong ngực anh, vùi đầu vào dụi dụi. Cô đưa tay nắm góc áo anh nghịch nghịch, nói chuyện thờ ơ "Em mà vã mồ hôi, lớp trang điểm nhòe đi thì xấu lắm."Chu Viễn Quang cười khẽ, các ngón tay khớp xương rõ ràng gõ nhẹ vào trán cô, sau đó cúi đầu hôn một cái, giọng mang vẻ dụ dỗ và cưng chiều "Em có thế nào cũng xinh đẹp."Lâm Cam không vui, mặt xịu xuống, tay theo bản năng lần từ mép áo thăm dò vào trong, không ngừng vuốt ve vòng eo gầy gò của Chu Viễn Quang. Cảm giác tốt đẹp này khiến cô thỏa mãn híp mắt lại."Xinh đẹp cũng phải so sánh với gì chứ? Lúc nào em xinh đẹp nhất, lúc nào khó coi nhất?"Chu Viễn Quang vểnh môi cười, giả bộ suy Cam nhướn mày "Nghĩ một lúc, có phải phát hiện lúc nào em cũng xinh đẹp không."Chu Viễn Quang bật cười, đưa tay với lấy kính để ở bàn bên cạnh đeo lên, sau đó nhìn Lâm Cam chằm ánh mắt của anh nhìn tới thẹn thùng, Lâm Cam vùi đầu, nói chuyện cũng có chút buồn bực "Anh nhìn gì?""Anh nhìn xem vợ nhà ai mà mặt dày như thế, không biết thẹn thùng chút nào."Lâm Cam híp mắt nhìn anh, tay ôm eo anh, nghe thấy câu này thì bật cười. Chu Viễn Quang để kính xuống bàn, ôm cô chui vào bị tắt đi, trong phòng chỉ còn lại ánh sáng yếu ớt ánh từ bên ngoài đỏ mắt, cô phải khóc lóc cầu xin như đêm cầu hôn đó. Cuối cùng, vào khoảnh khắc phóng thích, Chu Viễn Quang cắn rái tai cô, đầu lưỡi đưa ra liếm môi mỏng, giọng khàn khàn hấp dẫn "Em lúc này, là đẹp nhất."Lâm Cam mơ màng chìm vào giấc ngủ, vẫn tha lỗi cho anh vì bắt nạt cô tới sức cùng lực bảo anh luôn nói những lời ân ái như thế sau, vào lúc Lâm Cam rời giường, Chu Viễn Quang đã chuẩn bị xong bữa sáng đơn giản. Hai người có giao hẹn, anh làm bữa sáng, cơm trưa hai người ăn ở bên ngoài, cơm tối do Lâm Cam làm....Mời các bạn đón đọc Tâm Ngứa của tác giả Thanh Cù.
🌰Tác giả Thanh Cù 🌰Số chương 64c+1PN 🌰Tình trạng Hoàn 🥒🥒Nội dung theo Theo Lâm Cam Ngay từ khi còn nhỏ thì Lam Cam đã có tính cách không biết sợ ai là gì, Bỗng nhiên cho đến một ngày, cô lại rất ngoan ngoãn, không còn gây sự khắp nơi. Có người hỏi cô thì cô nói rằng " Gây chuyện thật sự chẳng có ý nghĩa gì" "Ý cậu là sao?" Ánh mắt của Lâm Cam đang dõi theo bóng lưng của Chu Viễn Quang phía trước, cô gắng nói từng chữ "Bởi vì giờ đây đã có 'ánh nắng' rồi!" * Lâm Cam trả lời日光 – [rìguāng] là ánh nắng, chơi chữ với tên 远光 – [yuǎnguāng] Viễn Quang. Ngày nọ, cô đang học ở thư viện cùng Chu Viễn Quang thì nhận được tờ giấy trả lời "Chớ khiêu khích anh, anh sẽ đau đầu phát sốt. Có lẽ em chỉ muốn nắm tay, nhưng thân thể em khiến anh dục hỏa đốt người." Cô cho rằng anh chỉ là một chú mèo nhút nhát, không ngờ lại là một con sói đuôi dài. 🥞🥞Nội dung theo Chu Viễn Quang Mang bên mình số mệnh đơn độc, anh chưa từng cầu nguyện với thượng đế. Cho đến khi gặp Lâm Cam, anh lại trở thành người mộ đạo nhất. Nói như vậy là bởi Nếu thượng đế ban cho anh "món đồ" gì, thì đó chỉ có thể là Lâm Cam.
CHƯƠNG 1 Tác giả Thanh Cù Biên tập TBB Sáng sớm tháng Tám, nhiệt độ vẫn nóng lên, mặt trời mới ló rạng, cả thành phố Ngu Châu như bừng tỉnh. “Tiểu Tâm Can, dậy ăn cơm thôi.” Trong căn nhà nhỏ ở ngoại ô, cùng với tiếng gọi của người phụ nữ, cửa phòng ngủ tầng 2 liền mở ra. Theo tầm mắt của bà, có một cô gái nhỏ mặc quần vải bông đang đi ra khỏi phòng. Một tay cô để lên chốt, chuẩn bị đóng cửa phòng. Một tay khác đang lau tóc, mái tóc ngắn hơi ướt, sợi tóc còn ướt trông hơi cứng, thỉnh thoảng lại có giọt nước chảy xuống theo đường cổ. Lâm Cam vừa lau tóc vừa xuống cầu thang. Lâm Cam “Bố đâu ạ? Hôm qua không về nhà sao?” Khi nói câu này, cô đang tiến vào nhà vệ sinh. Mẹ Lâm ở phía sau xì một tiếng “Con còn không rõ bố con sao? Ai biết đang nằm trên giường con hồ ly tinh nào?” Lâm Cam nhìn bàn chải đánh răng vừa bóp một lượng kem đánh răng bằng như hạt đậu ra, hơi nhíu mày, tựa như hài lòng, gật đầu một cái mới cho vào miệng đánh răng. Cô vừa đánh răng, vừa nghe mẹ Lâm dông dài, lại nhìn trong gương. Mắt dài, đuôi hơi xếch, miệng ngậm bàn chải đánh răng, mắt hơi cong cong, khóe mắt có nốt ruồi đón lệ, đây chính là cô. Nghe đến ba chữ “hồ ly tinh”, mặt Lâm Cam cũng không có biểu cảm gì, chỉ có lúc súc miệng gây ra tiếng động lớn hơn một chút, lông mày hơi nhăn lại, đuôi mắt mang vẻ nguội lạnh. Lâm Cam “Mẹ ly hôn đi.” Đúng như dự đoán, cô vừa nói lời này xong liền nghe thấy lời nói uất hận xen lẫn ý cười giễu nhàn nhạt của mẹ Lâm, khiến người ta nghe xong cũng không vui nổi. Mẹ Lâm “Ly hôn? Ông ta đừng hòng! Đời này mẹ sẽ kéo ông ta chết chung!” Lâm Cam cầm cặp xách, tay dài với lấy hai mẩu bánh mì rồi đi ra ngoài. Mẹ Lâm “Con đi đâu vậy? Không ăn cơm sao?” Lâm Cam khom người tìm giày trong tủ, không quay đầu lại “Lúc trước con nói với mẹ rồi mà, vào năm sẽ là lớp 12, thầy nói đi học thêm trong kì nghỉ.” Mặt mẹ Lâm vừa trắng lại vừa đỏ, môi động đậy một chút nhưng không nói được lời nào. Đi ra tới cửa, Lâm Cam mới cong miệng, cố ý nói to “Bố mẹ có ly hôn cũng không cần để tâm đến con.” Cửa nhà đóng lại, thềm nhà cũng tối đi. Bên trong cửa là một màu đen, ngoài cửa lại là màu trắng tới nhức mắt, căn phòng vắng lặng cũng bị ngăn cách bởi cánh cửa này. ___ Lâm Cam không nói dối về lớp học thêm, sau kì nghỉ này cô sẽ lên lớp 12, sau khi phân khoa, các thành viên trong lớp cũng không thay đổi, các thầy mở lớp dạy thêm, học sinh nào cũng phải tham gia. Trên đường đi Lâm Cam đã ăn xong hai mẩu bánh mì. Sắp đến giờ vào lớp học thêm, Lâm Cam rẽ vào tiệm tạp hóa, lúc đi ra, cả người đều thay đổi. Tuy trên người vẫn là chiếc váy mặc lúc ra cửa, nhưng không chỉ có làn da trắng, mà đôi môi màu đỏ khiến cô mang một vẻ đẹp khác. Lâm Cam hài lòng vuốt tóc, tóc cô đã làm xoăn phần đuôi, các lọn hơi rối, nhưng trông lại có vẻ thành thục, hấp dẫn. Mới ra đến cửa tiệm, cô nhận được tin nhắn của bạn cùng bàn Tiết Giai Kỳ. Tiết Giai Kỳ “Cậu đến chưa?” Lâm Cam “Vẫn chưa.” Tiết Giai Kỳ “Biết ngay mà, nhất định cậu sẽ đến muộn!” Lâm Cam hừ một tiếng, gửi tin nhắn tiếp “Có chuyện gì sao?” Tiết Giai Kỳ “Tớ chỉ muốn nói là hôm nay tớ cũng đến muộn. Cậu chờ tớ một chút, tớ sợ Trương Cương mắng lắm.” Cuối cùng, cô ấy lại gửi thêm một tin “Có cậu thì tớ chẳng sợ gì nữa.” Trương Cương là thầy giáo số học kiêm chủ nhiệm lớp của cả hai. Lâm Cam “Đúng là không có tiền đồ, chờ cậu ở đầu ngõ lớp học thêm.” Bên kia trả lời “Được.” Lâm Cam cất điện thoại di động vào trong túi, tiến về đầu ngõ. Cô bước đi không có chút quy luật, mang vẻ lười biếng, thờ ơ. Rẽ từ đầu ngõ vào chính là lớp học thêm. Chỗ này chính là nơi vắng vẻ nhất ở gần trường, ngày nghỉ lễ không có ai tới. Lâm Cam tựa cả người vào tường, nhìn thời gian một chút, đã tới muộn 10 phút rồi. Cô cũng không vội, đưa tay vuốt tóc một cái. Dù sao nếu xét về bản chất thì tới muộn một chút hay muộn nhiều đối với Trương Cương cũng như nhau cả. Nhìn chằm chằm một chỗ tới mức xuất thần, có chút buồn chán, cô kéo khóa mở túi ra, lôi ra một bao thuốc lá. Thuốc lá cho nữ, bao bì được làm tinh tế, có hình ngọn lửa đang cháy trên đôi môi đỏ của cô gái, trông rất phô trương. Lâm Cam nhìn dòng chữ trên bao thuốc “Hút thuốc có hại cho sức khỏe”, hừ lạnh một tiếng. Ngón tay chuyển động một chút đã dễ dàng mở bao thuốc ra, cô rút một điếu thuốc, gõ nhẹ đầu thuốc một chút, dùng ngón trỏ và ngón giữa kẹp điếu thuốc kề lên miệng. Tay trái bật lửa, ngọn lửa liếm đến đầu thuốc. Hít một hơi, đôi môi đỏ mọng khẽ hé, phun ra một hơi khói. Khói bay thành từng vòng, sau đó dần tan đi. “Bạn học, quấy rầy bạn một chút. Gần đây có lớp học thêm không?” Khói thuốc vẫn lượn lờ quanh đó, điếu thuốc bị Lâm Cam hút đã cháy hơn nửa, đột nhiên quanh đó truyền tới câu hỏi như vậy. Người nọ đứng sau lưng Lâm Cam, lời nói bất thình linh của anh khiến Lâm Cam giật mình. Cô không nhịn được muốn xoay người xem người đó là ai. Sau khi nhìn thấy người phía sau, sự thiếu kiên nhẫn và bực bội trong mắt Lâm Can biến mất không chút dấu tích. Người kia có mắt một mí, nhưng con mắt như trong suốt, trắng đen rõ ràng. Khi rũ mắt xuống, lại giống như loài vật vô tội nào đó. Lông mi dài và dày. Làn da trắng nõn, nếu dùng từ đẹp, chi bằng dùng từ tinh xảo sẽ thích hợp hơn. Có điều, lông mày anh dài lại dày, mang tới cho người ta cảm giác nhẹ nhàng, thanh lãnh, khí khái hơn người. Trong đầu Lâm Cam chỉ còn một ý nghĩ. Sạch sẽ và trong suốt. Khuôn mặt thiếu niên dần rõ ràng. So với nữ sinh bình thường, Lâm Cam cao 1m65 thuộc vào hàng trung bình, nhưng cũng chỉ đứng đến ngang tầm vai người này. Có lẽ anh cao tới 1m87, vai rộng eo hẹp, chính là dáng người tam giác điển hình. Khuôn mặt đẹp, khí chất tiêu chuẩn. Lâm Cam nhịn không được nuốt nước bọt, sau đó liếm liếm môi. Bao nhiêu mất kiên nhẫn cũng bay biến hết rồi, giờ đây cô chỉ cảm thấy tâm can ngứa ngáy, xuân tâm nhộn nhạo mà thôi. “Bạn học, gần đây có lớp học thêm không?” Thiếu niên lại hỏi lần nữa, lông mày nhíu nhíu lại. Anh hơi cúi đầu, nhìn thấy ngón tay Lâm Cam kẹp điếu thuốc, con mắt dần trở nên thâm sâu, có điều rất nhanh đã khôi phục lại bình thường. Giống như chưa có chuyện gì xảy ra vậy. Lâm Cam nhanh chóng để ý thấy ánh mắt nhàn nhạt đó. Lần đầu tiên cô thấy điếu thuốc nóng bỏng tay như vậy, nóng đến mức cô không muốn cầm nó trên tay thêm chút nào. Thiếu niên không thấy Lâm Cam phản ứng lại, cũng chỉ đứng im lại chỗ. Anh lẳng lặng nhìn, sau đó tiến về phía trước. “Này.” Lâm Cam vừa lên tiếng, vừa dập tắt điếu thuốc. Thiếu niên quay đầu, miệng thẳng tắp một đường, không có độ cong. Anh dừng lại, lưng đeo ba lô, nghiêng đầu nhìn về phía Lâm Cam. Lâm Cam “Có đấy.” “Tới đó bằng cách nào?” Lâm Cam “Cậu hỏi lớp học thêm nào?” Không phải Lâm Cam cố ý đùa anh, mà gần đây có rất nhiều lớp học thêm của các thầy. Thiếu niên cúi đầu, giống như đang suy nghĩ. Lâm Cam bên này cũng không làm việc vô ích, cô tranh thủ thời gian nhìn chằm chằm người này thêm mấy giây. Anh hơi vểnh môi, cúi đầu, thỉnh thoảng mắt lại cụp xuống. Sau đó, thiếu niên ngẩng đầu, mắt có chút do dự “Cậu biết lớp học thêm của thầy Trương Cương ở đâu không?” Vừa dứt lời, anh ngẩng đầu nhìn vào mắt Lâm Cam. Lâm Cam cười cười. Đuôi mắt cô kéo lên cong cong, mang theo hương vị thanh thuần xinh xắn. Nốt ruồi đón lệ ở khóe mắt phải cũng nhuốm màu vui vẻ. Lâm Cam “À, thầy Trương, cậu đi vào kịch đường ngõ vừa rồi, lớp học ở bên phải.” “Cảm ơn.” Lâm Cam hơi gật đầu, con mắt thoáng qua tia giảo hoạt “Không có gì.” Lâm Cam nhìn theo bóng lưng anh đi vào con ngõ, không nhịn được mỉm cười. Rốt cuộc cô cũng hiểu những lời của Ngô Huệ Tử “Chỉ cần người đó xuất hiện, trong lòng lập tức sẽ thông suốt, sau đó sẽ có suy nghĩ cùng người ấy tay trong tay. Từ đồng ruộng tới những con phố, những khó khăn trong nhiều năm cô đơn trong nháy mắt trở nên tiêu tan. Trong chớp mắt, những lời nói suông, tự cho là đúng đều là vô dụng. Cũng giống như bếp lửa sắp lụi tàn, trong chớp nhoáng, chỉ cần có không khí thổi qua, ngọn lửa lại một lần nữa bùng lên rực rỡ.” Cô biết, cô muốn người kia. Rất nhiều năm sau, có thể không ai nhớ được thuở thiếu niên ngây ngô đã động lòng vì điều gì. Nhưng cảm giác tim đập hữu lực trong lồng ngực vào khoảnh khắc đó sẽ mãi khắc sâu trong tâm trí, khó lòng quên được. Linh hồn hấp dẫn nhau tưởng chừng chỉ xảy ra trong mơ, nay lại trực tiếp khiến cõi lòng rung động. Tất cả chỉ trọn vẹn trong khoảnh khắc anh xuất hiện trước mặt cô. “Đại tỷ, cậu nhìn gì vậy?” Tiết Giai Kỳ ngó đầu tới, từ phía sau vỗ vai cô một cái “Đi nào.” Lâm Cam muốn văng tục “Muốn hù chết tớ hả?” Tiết Giai Kỳ nhìn lại trong ngõ, chỉ có mỗi con đường kia thôi mà, đâu có gì khác. Thấy tâm tình mềm mại trong mắt Lâm Cam còn chưa tiêu tan, Tiết Giai Kỳ rùng mình một cái “Không phải cậu bị cái gì quấn thân đấy chứ?” Lâm Cam liếc mắt một cái, đi về phía trước. Tiết Giai Kỳ vội vàng đuổi theo. Đi được ba bước đã có chút hổn hển. Tiết Giai Kỳ vừa chạy tới, liền kéo lấy váy Lâm Cam. Có lẽ bình thường cô có thói quen không để người khác chạm vào quần áo nên Tiết Giai Kỳ buông ra rất nhanh. Lâm Cam chú ý bạn mình đang thở hồn hển, không chủ động mà đi chậm lại. Tiết Giai Kỳ cười hì hì “Tiên nữ nhỏ, cậu đúng là chiều tớ mà!” Lâm Cam hừ lạnh một tiếng “Đồ Corgi chân ngắn.” Tiết Giai Kỳ cũng không so đo cô cười nhạo chiều cao của mình. Cô bạn Lâm Cam này, người khác không rõ, không lẽ cô còn không hiểu sao? Chính là mạnh miệng lòng mềm mà thôi. Trông gay gắt như thế, nhưng rất dễ mềm lòng. Cô cười phản bác “Corgi đáng yêu mà.” Tiết Giai Kỳ vẫn còn lải nhải “Rốt cuộc lúc nãy cậu đang nhìn cái gì?” Lâm Cam dừng lại, nghiêng đầu, chợt đưa tay bưng mặt Tiết Giai Kỳ, xoa xoa hai cái “Hình như lần này bà đây động lòng thật rồi.” Tiết Giai Kỳ há hốc mồm kinh ngạc. Hết chương 1.
Nhìn tag truyện nữ truy là tự động hiểu luôn. Lâm Cam năng suất lắm, truy là truy tới cùng. Chị ráng sửa thói xấu của mình. Lười nhưng vẫn ráng dậy sớm hơn vì sợ bạn học Chu chờ. Thể loại Từ thanh xuân vườn trường đến áo cưới, nữ truy, 2S, ngược cẩu độc thân, HE CP Nữ chị đại × Nam học bá sói đội lốt cừu Tình trạng Edit hoàn Review bởi BaoYin - fb/hoinhieuchu Chỉnh ảnh Tâm Văn Án Từ khi sinh ra tới giờ, Lâm Cam không sợ ai cả. Cho đến một ngày, mọi người phát hiện số lần gây chuyện của cô ngày càng ít ỏi. Lâm Cam “Gây chuyện không có ý nghĩa.” “Ý cậu là gì?” Lâm Cam nhìn bóng dáng thẳng tắp của Chu Viễn Quang phía trước, nói từng chữ “Vì có ánh nắng’ rồi!” * Lâm Cam trả lời日光 – [rìguāng] là ánh nắng, chơi chữ với tên 远光 – [yuǎnguāng] Viễn Quang. Ngày nọ, cô đang học ở thư viện cùng Chu Viễn Quang thì nhận được tờ giấy trả lời “Chớ khiêu khích anh, anh sẽ đau đầu phát sốt. Có lẽ em chỉ muốn nắm tay, nhưng thân thể em khiến anh dục hỏa đốt người.” Cô cho rằng anh chỉ là một chú mèo nhút nhát, không ngờ lại là một con sói đuôi dài. Văn Án Mang bên mình số mệnh đơn độc, anh chưa từng cầu nguyện với thượng đế. Cho đến khi gặp Lâm Cam, anh lại trở thành người mộ đạo nhất. Nói như vậy là bởi Nếu thượng đế ban cho anh “món đồ” gì, thì đó chỉ có thể là Lâm Cam. Dạo này mình học hành hơi vất vả nên đi tìm truyện thanh xuân vườn trường đọc giải stress, ai dè "Tâm Ngứa" làm quá tốt nhiệm vụ của mình. Mình bị dìm trong bể đường ngóc đầu lên không nổi luôn huhu... Nam nữ chính gặp nhau lần đầu ở lớp học thêm. Chu Viễn Quang hỏi Lâm Cam đường tới lớp học thêm. Ấn tượng ban đầu của Chu Viễn Quang với Lâm Cam không tốt mấy đâu. Vì chị trang điểm khá đậm lại còn đang hút thuốc. Khá là bad girl và đại tỷ = Chu Viễn Quang lọt thẳng vào mắt xanh của Lâm Cam từ ánh nhìn đầu tiên. Mặt đẹp, body ổn, đã thế còn cao ráo. Haizz, đại tỷ Lâm Cam cũng là người phàm thôi nên chị rung động cái rụp Lớp học thêm của Lâm Cam là do thầy Trương Cương dạy, đồng thời thầy cũng là chủ nhiệm lớp của Lâm Cam luôn. Vô lớp cái chị chuyển luôn lên bàn đầu để tiện ngắm bạn học Chu. Cả lớp thì hú hồn một phen vì tự dưng một ngày đẹp trời chị đại lại từ bàn cuối phi lên luôn bàn đầu nghiêm túc học tập?!!?? Rồi chị cũng ngựa ngựa thể hiện một tí để ghi điểm với bạn học Chu. Xung phong lên bảng làm bài với anh, mà vậy thôi thì có gì đặc biệt đâu, chị ghẹo anh luôn cho nó máu • "Tôi đâu có ăn thịt cậu?" • "Ăn tôi không ngon." Đó vậy thôi, rồi Lâm Cam sốc khi phát hiện ra bạn học Chu là cháu trai của thầy Trương Cương = Sau khi chị thân với anh hơn rồi thì cũng nói là sáng có thầy quản, tối rồi thì lại gặp cháu trai thầy quản. Miệng thì nói vậy thôi chứ lại hớn hở ra mặt Ôi bà chị không có tiền đồ này. Từ các chương đầu, Chu Viễn Quang thể hiện mình là một người ít nói. Anh học giỏi nhưng tính tình khá trầm lặng, hướng nội. Vì hồi nhỏ từng là một đứa bé mập mạp và bị bạn bè bắt nạt, sau này anh ép bản thân giảm cân rồi gặp chứng chán ăn. Nhưng Lâm Cam như tia nắng thanh mát xông vào cuộc sống quạnh quẽ của anh vậy. Lúc đầu anh nghĩ chị như dân giang hồ nhưng khi bắt gặp cảnh chị đi giải vây cho bạn thân Tiết Giai Kỳ của mình thì anh nhận ra mình sai rồi. Vì Lâm Cam vốn là một cô gái có lòng nhiệt thành và tốt bụng vô bờ bến. • "Lưu Hân Tĩnh, không có ai trời sinh đã kiêu ngạo hơn người, cậu đừng cậy mạnh mà phán xét hay bắt nạt người khác. Vì thế tôi cũng không đánh cậu thêm nữa, cậu đàng hoàng một chút cho tôi. Nếu còn ngấm ngầm bắt nạt Tiết Giai Kỳ nữa, đừng mong tôi lại tha cho cậu." Nhìn tag truyện nữ truy là tự động hiểu luôn. Lâm Cam năng suất lắm, truy là truy tới cùng. Chị ráng sửa thói xấu của mình. Lười nhưng vẫn ráng dậy sớm hơn vì sợ bạn học Chu chờ. Ghẹo anh muôn nơi, nói chuyện thì luôn có hơi thở lưu manh. Haha nhưng chia buồn với chị vì chị không phải sói xám trong câu chuyện "Cừu vui vẻ và sói xám" đâu. Chị là cừu đội lót sói, còn con sói thật thì đang lẳng lặng làm cừu non ngây thơ kia kìa Truyện rất ngọt, ngọt từ lúc cà cưa tới lúc yêu nhau đến khi cưới về nhà luôn. Lúc còn đi học thì hai người giúp nhau học. Hai bạn đều học giỏi hết, Chu Viễn Quang thì ra sức phụ đạo môn tiếng Anh cho Lâm Cam. Chứ cái tài viết văn tiếng Anh của Tâm can nhi thật sự không nỡ nhìn thẳng. Từ đơn thì không có, chỉ biết dùng phương pháp ghép từ. Bài văn viết về ước mơ thì viết ước gì mình có bông hoa bảy cánh, mỗi cánh một điều ước, cánh cuối cùng ước thêm một bông khác Tham deso luôn á v Nhà Lâm Cam thì có bame cực phẩm lắm, nhưng sau này mẹ chị thay đổi suy nghĩ đi thì đã tích cực hơn nhiều rồi. Còn ca của ba Lâm Cam khó quá bỏ qua, mọi người đọc truyện là biết. Thực ra vì tình trạng ích kỷ của ba mẹ Lâm mà Lâm Cam đã lỡ mất môn tiếng Anh trong kỳ thi đại học. Nên chị quyết định học lại một năm. Thi xong thì tới học cùng trường với học trưởng Chu thôi. Tới đại học thì mình sốc nhẹ vì tính cách của Chu học trưởng quay ngoắt 180 độ. Chính xác là bắt đầu lộ nguyên hình là con sói xám còn hay ghen tuông. Mặc dù cái hũ giấm to đùng đó đã phát tác từ hồi cấp 3 rồi v. Có người tặng nước trái cây cho mình cũng sợ Lâm Cam hiểu lầm nên vội đi giải thích. Nói chung là anh đáng yêu dữ lắm Các đoạn phía sau thì không ngược chút nào hết. Phải khẳng định là các tình tiết đầu ngược cẩu nặng luôn. Yêu nhau, sống chung, tốt nghiệp, kiếm việc làm, kết hôn, có con,... Rất viên mãn. Mình cảm động về bức thư ở cuối truyện mà Chu Viễn Quang viết cho Lâm Cam vào mùa đông 2016, khi Lâm Cam chạy tới trấn Phần để tìm Chu Viễn Quang trong khi mình thì chưa hết sốt. “Ngọt Ngào, Không biết cậu còn nhớ biệt danh này không? Dù sao ngoài WeChat, ngoài đời tôi chưa bao giờ gọi cậu như vậy. Tôi là Đồng Hồ Báo Thức Nhỏ của cậu đây. Bây giờ là mùa đông năm 2016, chúng ta đang ở trấn Phần. Cậu đang chờ tôi ở quán mì, tôi thừa dịp đi mua đồ ăn vặt cho cậu, lén tới đây viết thư và bưu thiếp này. Chủ tiệm nói có thể giữ giúp tôi. Tôi không nói cho bà ấy ngày tháng cụ thể, vì chính tôi cũng không biết lá thư này sẽ gặp cậu vào thời gian và phương thức nào. Mấy ngày trước tuyết rơi thật nhiều, đẩy cửa ra là thấy một màn trắng xóa. Nhận được điện thoại cậu gọi từ trạm xe, tôi thực sự rất tức giận. Cậu sốt cao như thế mà còn chạy loạn. Nhưng khoảnh khắc nhìn thấy cậu, mọi cảm xúc trong tôi chỉ còn lại đau lòng mà thôi. Thật may mắn, cơn sốt đã lui đi sau khi truyền nước biển. Tôi vẫn luôn do dự, không biết nên kể chuyện của Trần Tịch với cậu thế nào. May thay, nhờ cậu mà vết thương mục nát ở lồng ngực tôi được chữa khỏi. Vào một ngày tuyết rơi như thế, cậu đã xua tan bóng tối bao trùm quanh tôi, sau đó chúng ta cùng nhau nghênh đón bình minh. Không phải trước đó tính tôi rất quạnh quẽ hay sao? Ý tôi muốn nói tới trước khi tôi gặp cậu ở lớp học thêm ấy. Thật may mắn vì không làm cậu sợ chạy mất, nếu không tôi phải tới đâu để tìm lại “tiểu Tâm Can Nhi” của mình đây? Không dám viết thư quá dài, sợ cậu chờ ở quán mì lại sốt ruột. Vậy tôi viết qua loa một chút, viết một nhanh một chút nhé. Biết cậu rất cố chấp, vui buồn cũng rõ ràng, thế nên cậu nói cậu thích tôi, tôi cũng nghe thấy tiếng lòng mình như vậy. Nhưng có lẽ tới giờ tôi chưa từng nói tôi thích cậu. Thật ra thì, rất thích. Tôi sợ lời nói ra rồi như giọt nước tràn ly, lòng chiếm hữu tràn ngập sẽ tiết lộ dáng vẻ hung hăng của tôi. Được sinh ra trên đời đúng là điều tốt đẹp nhất. Tôi đã chân chính cảm nhận được điều đó vào ngày gặp được cậu. Tuy ngày đó cậu thực sự muốn coi tôi là “Tiramisu” mà nuốt xuống, tuy rằng cậu có rất nhiều hành động không đầu không đuôi, nhưng tôi vẫn luôn trông ngóng được trưởng thành thật nhanh. Để tôi, có thể đủ khả năng thực hiện mọi nguyện vọng của cậu. Không phải cậu từng nói cậu thích mèo Doraemon nhất sao? Vậy để tôi làm mèo Doraemon của cậu đi. Chỉ làm mèo Doraemon của một mình cậu. Tôi từng đọc trong cuốn “Phi Điểu Tập” “Tới tận cùng, tôi đứng trước mặt cậu, Cậu nhìn thấy vết sẹo của tôi, biết tôi từng bị thương, và cũng từng khỏi bệnh.” Khỏi bệnh cũng vì cậu. Biết bao bất công, phỉ báng, bôi nhọ, khinh thường, miệt thị… tất thảy đều không phải sự xoay chuyển của lẽ đời. Lương thiện mới là ranh giới cuối cùng của phẩm hạnh. Để tôi tin tưởng vào tình yêu, khiến tôi vượt qua lãnh lẽo vươn đến ấm áp, biến tôi từ kẻ kiệm lời thành người hiểu thấu bao dịu dàng. Tất thảy mọi thứ đều xảy đến vì cậu. Được rồi, không dài dòng nữa. Cậu hấp tấp như thế, sợ lại không chờ kịp. Đúng rồi, tôi muốn ước hẹn một nguyện vọng, một nguyện vọng nhất định phải thực hiện được. Tôi muốn Lâm Cam làm vợ mình. Chỉ dám lén lút ghi lại, hy vọng thượng đế sẽ lặng lẽ an bài. Tôi tình nguyện sử dụng tất cả may mắn của mình cho nguyện vọng này. Viết vào mùa đông năm 2016. Trấn Phần. Chu Viễn Quang.” - "Tâm Ngứa" như một ly trà sữa ngọt ngào giúp các bạn có một tâm trạng vui vẻ và cười suốt cả ngày đó. Vì vậy mọi người hãy tận hưởng nó nhé. Nhà Bột edit thì quá ổn khỏi bàn rồi.
Thể loại đô thị, thanh xuân vườn trường, ngọt, sủngNhân vật Lâm Cam, Chu Viễn QuangĐộ dài ~70 chương Trích đoạn nhỏ1. Từ khi sinh ra tới giờ, Lâm Cam không sợ ai cả. Cho đến một ngày, mọi người phát hiện số lần gây chuyện của cô ngày càng ít Cam "Gây chuyện không có ý nghĩa.""Ý cậu là gì?"Lâm Cam nhìn bóng dáng thẳng tắp của Chu Viễn Quang phía trước, nói từng chữ "Vì có 'ánh nắng' rồi!"* Lâm Cam trả lời日光 - [rìguāng] là ánh nắng, chơi chữ với tên 远光 - [yuǎnguāng] Viễn Quang. 2. Ngày nọ, cô đang học ở thư viện cùng Chu Viễn Quang thì nhận được tờ giấy trả lời"Chớ khiêu khích anh, anh sẽ đau đầu phát sốt. Có lẽ em chỉ muốn nắm tay, nhưng thân thể em khiến anh dục hỏa đốt người."Cô cho rằng anh chỉ là một chú mèo nhút nhát, không ngờ lại là một con sói đuôi dài. Văn ánMang bên mình số mệnh đơn độc, anh chưa từng cầu nguyện với thượng đế. Cho đến khi gặp Lâm Cam, anh lại trở thành người mộ đạo như vậy là bởiNếu thượng đế ban cho anh "món đồ" gì, thì đó chỉ có thể là Lâm Cam. ReviewThật lâu mới trở lại với chuyên mục này rồi vì dạo này mình lười đọc cực kì và cũng khó tính hơn lúc lựa truyện đọc nữa '< Hi vọng là mọi người vẫn chưa quên chuyên mục này~ Tâm ngứa thật sự là một bộ truyện khiến cho mình yêu thích ngay từ những chương đầu tiên. Từ dáng vẻ quật cường của nữ chính, bộ dáng ngại ngùng của nam chính đối với nữ sinh vừa gặp đã yêu mình cho đến chiếc bánh mì nam chính đưa cho nữ chính mỗi buổi sáng hay bộ dạng ghen tuông của cả hai người. Nói thế nào nhỉ, Lâm Cam là đại tỷ trong mắt mọi người, học hành cũng trâu bò mà đánh nhau cũng không kém trâu bò là bao. Về nguyên tắc, nam sinh ngoan hiền cao lãnh như Chu Viễn Quang sẽ không bao giờ chủ động đụng phải ổ kiến lửa này. Nhưng, vận mệnh chính là vận mệnh nha, không xoay chuyển được. Không rõ là từ khi nào, Chu Viễn Quang khởi đầu yêu quý hình dáng của cô nữ sinh suốt ngày nói thích mình, cảm thấy không dễ chịu khi cô không chú ý tới mình. Chu Viễn Quang nhận định và đánh giá, là cô gái này, nếu không phải là cô ấy thì không phải là ai khác . Tỏ tình bá đạo, ở bên nhau cũng bá đạo. Chu Viễn Quang chứng minh và khẳng định với giáo viên của mình, " Em và cậu ấy không tác động ảnh hưởng đến học tập. " Vì lí do gia đình, Lâm Cam đã không thể hoàn thành lời ước hẹn cùng đỗ đại học với Chu Viễn Quang. Lâm Cam chỉ nói, "Nếu con đường phía trước cậu nhất định phải đi khiến tôi vấp ngã tới chệch lối, tôi hy vọng cách yêu thương của tôi không phải là liều mạng kéo cậu lại, nói rằng cậu không nên đi, không thể đi. Mà là chuẩn bị cho cậu một đôi giày bền bỉ nhất, chuẩn bị cho cậu chiêc ô chắn gió chắn mưa. Nói với cậu giao lộ thứ hai trơn trượt, con đường thứ năm có kẻ ăn trộm. Đừng mua bánh ga-tô ở ven đường, nói với cậu, mau về nhà có cơm chờ sẵn." Mọi người thường nói, tình yêu tuổi học trò chẳng bao giờ có kết quả tốt, nhưng Chu Viễn Quang và Lâm Cam đã cho mọi người thấy, không có gì là không thể cả. Lâm Cam nói, "Em không cần thế giới nào tốt hơn anh nữa" Một câu truyện không phải về một tình yêu oanh oanh liệt liệt, chết đi sống lại, đi ngược cả quốc tế ; mà là một câu truyện trải dài từ sân trường đến lễ đường, từ đồng phục đến váy cưới . Mọi người hỏi mình có người thứ ba hay không ? Có, cũng không ít. Thế nhưng, người thứ ba trọn vẹn là chất xúc tác trong câu truyện này. Nếu như trong mắt họ đã có đối phương, nhiều hơn nữa cũng chẳng là yếu tố đâu ~ Bạn không cần một tình yêu oanh oanh liệt liệt, bạn chỉ cần một tình yêu cùng bạn thật lâu mà thôi.
tâm ngứa thanh cù